Chiều đi rất nhẹ qua phòng

Tháng ba nắng trổ bềnh bồng mây trôi

Ta ngồi bốn bức tường vôi

Tâm hồn thanh tĩnh, đơn côi dậy tràn.


Ngoài kia nhịp sống lăn tăn

Nhặt khoan cười nói theo làn gió đưa

Hoa bay lất phất cuối mùa

Với tay ai nhặt mộng mơ tìm về.


Cuối đầu khép nép chiều đi

Gian phòng nho nhỏ vàng hoe đâm chồi

Ta ngồi dai dẳng, việc lơi

Tay gầy lau nhẹ mồ hôi đầm đìa.