Leo những bậc thang đầy phế tích

Người xuống đồi trăng đã lên cao

Đem dòng suối nhỏ tràn xuống phố

Bé có cùng tôi đuổi bóng nhau.

 

Nằm yên trên cỏ êm hơn gối

Nép tựa vào tôi đi bé ngoan

Ngỡ gái liêu trai từ kiếp trước

Gương hồ trắng quá sợ trăng tan.

 

Hãy giữ lòng mình - trăng mười sáu

Thuở tình đầu đẹp tựa chiêm bao

Đứng giữa đồi thông nghêu ngao hát

Bé thả tình tôi cuối dốc sầu.

 

Phải vầng trăng lạnh ngàn năm trước

Phố núi còn nghe chuyện Bích Câu

Xin liễu hồ xanh phơi sóng nước

Người đừng hóa bướm đợi ngàn sau.

 

Mái vòm cổ viện chơ vơ quá

Một tiếng chim đêm ẩm ướt buồn

Nghiêng bóng trăng soi đầy khung cửa

Bé có chờ nhau ở cuối đường?

 

NGUYỄN AN BÌNH