Sáng tác thơ văn

Thơ về Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Có lẽ trong đau thương mất mát, khó có hình thức nào biểu cảm như Thơ. Chỉ trong vòng một tuần từ khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, đã có hàng vạn bài thơ viết về Người. Tạp chí Văn xin trích giới thiệu một số bài được đông đảo độc giả mến đọc…
 
 
Bất tử!
Nguyễn Trọng Tạo
               Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Thánh Gióng về trời, Thánh Giáp về quê.
Vì Dân - Nước, Người trở thành bất tử
Thành núi, thành mây thành ruộng, đồng, sông, bể…
Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông
Thành đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân
Thành ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối
Thành mặt trời cho trần gian nắng mới
Thành mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng
 
Người ba năm không nói không cười vươn vai thành Phù Đổng
Người cuối đời ẩn ánh sao Khuê trong tấc dạ trung thành
Nhẫn và Vinh đốn ngộ Vinh và Nhẫn
Trái tim hồng thành Xá lị, Kim đan
 
Người không nghĩ mình sẽ hóa thánh nhân
Khi nằm xuống cả non sông thương khóc
Cả non sông thành rồng chầu, hổ phục
Tôn vinh Người vị Thánh của lòng Dân
Bắn lên trời cao những tiếng sấm vang rền
Tiễn Người vào BẤT TỬ!
 
Nghe trái đất rùng mình thương nhớ
Hướng về Người lấp lánh giữa trời sao…
                                                   Hà Nội, 10.10.2013
                                                   
 
Người bất diệt trong lòng dân nước Việt!
Trần Nhương

Từ một cơ thể cụ thể
Võ Nguyên Giáp hóa vào đồng bào
Nhân dân mỗi người có một Võ Nguyên Giáp

Võ Nguyên Giáp là viên ngọc Việt
Càng vùi sâu càng sáng
Không đao to búa lớn
Không kể công…
Những lá thư cuối đời vẫn nặng lòng vì nước
Trái tim già cùng nhịp đập nhân dân.

Võ Nguyên Giáp là Điện Biên
Võ Nguyên Giáp là Việt Nam chiến thắng
Võ Nguyên Giáp là Thánh, là Tiên
Là Hồng là Lạc
Là bất diệt trong lòng dân nước Việt!
                                      Sáng 5-10-2013
 
Nỗi đau ngàn lần
Nguyệt Vũ
                   Kính cẩn vĩnh biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Quảng Bình ơi, đâu chỉ là bão lũ
Tin sét ngang trời Người đã ra đi....
Đau mất Bác hơn ngàn lần bão quét
Xin kính cẩn vĩnh biệt Người – Đại tướng của lòng dân!

Hà Nội hôm nay xám xịt một màu tang
Con nức nở viết bài thơ dâng Bác
Trăm triệu người Việt Nam đang khóc
Chúng con mất vị Cha già - mất tướng Giáp oai phong.

Cả nước yêu thương Bác đến nghẹn lòng
Chúng con làm Quốc tang Người trên từng trang viết
Quá đau đớn để nói lời vĩnh biệt
Vị tướng toàn tài, đức độ một ông Tiên

Ngủ ngon Bác ơi, trong cõi Người Hiền
Cả dân tộc đồng lòng ru giấc Bác
Thêm một lần cả nước nhoà trong nước mắt
Giây phút bàng hoàng Người lặng lẽ ra đi.

Vẫn biết rằng sinh tử biệt ly
Hình bóng Người đã bao trùm sông núi
Tài đức của Người đã lừng danh thế giới
Trái tim Người đập từng phút vì dân.

Giờ phút này con chỉ ước mong
Được đi trong đoàn người đưa tiễn Bác
Con đã từng may mắn hơn bao nhiêu người khác
Được nắm bàn tay Người, dẫu chỉ phút giây thôi.

Dẫu mai đây vật đổi sao dời
Thế giới này vẫn vinh danh tướng Giáp
Giá trị đó ngàn đời không thể khác
Kể cả kẻ thù cũng ngưỡng mộ Người ơi!

Khí phách, uy nghi, tài, đức rạng ngời
Hồn sen Việt rước Người về tiên cảnh
Mấp máy môi con gọi Người – vị Thánh
Linh hồn người thành hào khí non sông!
 
 
Lời ru Vĩ nhân
 Nguyễn Minh Tâm
             Kính tặng hương hồn vị Đại tướng của Nhân Dân !
À ơi...
Ông đã ngủ rồi
Sau khi thức suốt một đời trăm năm
Bao nhiêu biến cố thăng trầm
Nụ cười khuất những âm thầm nỗi đau...

À ơi...
Ông ngủ cho sâu
Non sông đang rủ một màu khăn tang
Tiếc thương như lửa thử vàng
Trái tim như ngọc lại càng sáng lên...

À ơi...
Ông ngủ cho yên
Giữa lòng đất mẹ một miền yêu thương
Ông về với lại quê hương
Nơi ông nghỉ, gió bốn phương tụ về...

À ơi...
Ông ngủ với quê         
Nén nhang con thắp, lời thề vẹn nguyên
Ru ông về với Cõi Tiên
Chẳng còn chi nữa lụy phiền thế gian...

Lời ru thương nhớ vô vàn
Một người văn võ song toàn...
VĨ NHÂN !!!
 
 
Đại tướng của lòng dân
Đặng Quốc Vinh
Cuộc đời Người đã trở thành huyền thoại
Đại tướng của lòng dân, Đại tướng của hòa bình
Người là Văn, là Võ – Đức hy sinh
“Như núi lửa phủ đầy tuyết trắng”
Cả thế giới dõi theo, hàng triệu người đứng lặng
Khi nghe tin Đại tướng qua đời…
Như là Tiên, là Bụt về  trời
Như Thánh Gióng sau dẹp tan giặc dã
 
Tổng Tư lệnh đầu tiên, Đại tướng – Người Anh cả
Bao tiếng gọi thiêng liêng, kính trọng…thắt lòng
Người làm nên rạng rỡ non sông
Không nao núng trước bạo tàn, ngang trái
Chiến thắng Điện Biên năm châu lừng lẫy
Đại thắng Mùa Xuân, thế giới nghiêng mình
Người chăm lo cho hạnh phúc, hòa bình
Khép quá khứ, không hề quên quá khứ
Người là hiện thân của Đức – Tài – Nhân nghĩa
Là tinh hoa của dân tộc anh hùng.
 
Người lại trở về với khúc ruột miền Trung
Nơi khoảng giữa của hai đầu đất nước
Hoành Sơn sau lưng, biển Đông phía trước
Triệu triệu trái tim luôn ở bên Người
Ơi Đèo Ngang bao huyền thoại trên đời
Nay huyền thoại trở về nơi huyền thoại
Người theo bước Bác Hồ vĩ đại
Làm vì sao tinh tú giữa trời cao.
 
Nguyện cùng Người, xin nắm chặt tay nhau
Cả dân tộc vững vàng bước tới…!
                                                    Hà Tĩnh, 10/10/2013
 
 
Lòng dân
Vũ Đảm
Không cần công văn
Không cần chỉ thị
Dòng người lặng lẽ đi
Về phía ngôi nhà Đại tướng
Thắp cho ông một nén hương trầm
Không cần tượng đài bằng đá
Không cần tượng đài bằng đồng
Lòng dân đã đúc tượng ông rồi!
 
 
Nước mắt tháng Mười chảy dọc biển Đông
Lương Đình Khoa
Cho một thân rồng cuộn mình thôi thắp lửa
Đêm xô ngày, ngày xô mùa đau vỡ
Những ban mai thôi gõ cửa chào Người
Cửa sổ 30 Hoàng Diệu vẫn mở đấy thôi
Mây trắng nhớ nụ cười Người vương nắng
Gió len phòng hong khô ngày nước mắt
Đừng vội tan hơi ấm cuối còn gần
Bờ vai Người gánh cả dãy Trường Sơn
Đôi bàn tay lay Điện Biên chấn động
Thế giới giật mình, nhìn biển Đông sóng
Người anh hùng xanh áo vải Việt Nam
Trăm kiếp đời từ nô lệ đêm đen
Nương ngọn lửa Người, soi đường tranh đấu
Chiến dịch Hồ Chí Minh rùng mình loài hổ báo
Non sông dậy mùa rộn khải hoàn ca
Nước mắt tháng Mười tiễn Người về một miền xa, rất xa…
Nhưng năm tháng chẳng phai nhòa hình bóng
Niềm tự hào của cả dân tộc
Đã thơm hương sứ mệnh trọn một đời
Người - con chưa từng gặp, nhưng chẳng hề xa xôi
Người – với nụ cười ngời nên thần thoại
Sóng biển Đông nghiêng mình thầm ngân mãi
Một thân rồng họ Võ cháy thiên thu"
 
 
Tâm thế Võ Đại tướng
Nguyễn Hưng Hải
Đành mắc nợ Văn Miếu - Quốc Tử Giám
Mắc nợ những ánh mắt học trò, trang giáo án
Mắc nợ giảng đường và những câu thơ
Cả đời ông gắn chặt chiếc balô
Gắn chặt miền biên ải
Tinh hoa mấy nghìn năm ngỡ như dồn cả lại
Trong một con người nom có vẻ thư sinh mà nặng trĩu buồn lo vận nước
Ông cầm quân bằng cái tâm, cái đức
Binh khí trong tay là cái đạo làm người
Chính vì thế mà bao năm ở bên cạnh Bác Hồ, ông cũng là một tấm gương soi...
Là nhà giáo dạy sử cầm quân nên ông biết lúc nào cần im lặng
Để thắng được chính mình phải biết thắng nỗi đau
Chính sử học đã giúp ông lúc chói lọi vinh quang và sau thời trận mạc
Cho ông hiểu vì sao Bác lại hay gọi ông vào cuối những buổi chiều
Vì sao
Ông được Bác tin yêu
Vì sao
Lại trở thành danh tướng
Tôi tự hỏi trong rất nhiều mây trắng
Ông đã nói câu gì với mẹ lúc mưa rơi
Khi phải cầm súng gươm để dạy cách
làm người
Ông không coi “trận thắng chết nhiều người
là trận thắng đẹp”
Đã mấy mươi mùa hoa trên nóc hầm Đờ Cát
Bao buồn vui vẫn như nước thủy triều?
Trước bao bức tường thành đã sụp đổ,
đã chằng chịt dây leo
Ông vẫn vẹn nguyên như cuối những buổi chiều ngồi ăn cơm cùng Bác
Ông là Võ Nguyên Giáp
Dù Văn Miếu - Quốc Tử Giám mai kia
có chẳng tạc tên Người
Thì tuổi tên ông cũng đã khắc sâu trong triệu triệu trái tim của người dân đất Việt
 
 
Đại tướng
Nguyễn Minh Nhị
Đất nước trăm năm ngoại xâm giày xéo
Người có tuổi trăm năm làm nên điều kỳ diệu:
Là tổng tư lệnh đội quân “nóp với giáo...”
Đánh bại bốn kẻ ngoại bang cùng mười tướng bằng vai.
Lịch sử danh nhân, danh tướng chẳng có ai
Chỉ một lần phong thành danh: Đại tướng
Là anh cả suốt đời của đoàn quân bách thắng
Lãnh tụ và dân tin,
bạn bè tin,
cựu thù kính trọng
Nhường vinh quang sau khúc khải hoàn
Xa lạ oai quyền, sống nhẫn, sống nhân Văn
Tàng ẩn từ tâm bên trong Võ tướng
Người đã sống một đời cao thượng
Không nhiễm phù sinh nên không bệnh chết nhọc nhằn
Lặng lẽ rời ngôi như ánh sao băng
Đại tướng thiên tài! Người là Thiên tướng!

Theo: BTV Tạp chí Văn tổng hợp

Bài được đăng bởi biên tập viên Trần Xuân Tiến vào lúc 02:40 - 13/10/2013

 
 
 
Website được thiết kế bởi Công ty NON VN