Từ trong sâu thẳm,

niềm cô đơn đang gặm nhấm.

Tâm hồn em đớn đau, trĩu nặng.

Hình bóng anh và kỷ niệm tràn về

Như thủy triều tàn phá những con đê

Như sỏi đá, em thấy mình… sạt lở!

Từng kỷ niệm cắm vào từng nỗi nhớ

Trong mê man, ký ức bỗng hồi sinh

Làm sao em lại không thể là mình

Dù chỉ một phút xa hiện thực!

Đi lang thang, mênh mang trong tiềm thức

Nhìn thấy anh,

em sẽ quay về.

Không nhẹ nhàng khi tỉnh một cơn mê!