Tan học về, Minh Hằng thấy nhà có hai bác thợ đang đục đẽo một ô tường ở phòng ngủ của bố mẹ. Bố bảo:

- Nhà ta  lắp máy điều hòa nhiệt độ đấy!

Ô! Phòng ngủ có máy lanh thì thích thât. Hằng đã nhiều lần được bố mẹ cho đi siêu thi, ở đó tấp nâp nguôi ra vao nhưng có máy lạnh nên cú mát rười rượi

- Bố ơi! Cả phòng ngủ của bà cũng lắp máy lạnh chứ?

- Không, con ạ! Quạt điện mà bà còn chả dùng nữa là máy lạnh!

Minh Hằng đã biết tính bà nhưng vẫn hỏi bổ thê là vì đã hai tháng nay, từ hôm khai trường vào lớp 1, em đa xin bằng được bố mẹ cho sang ngủ với bà. Ngủ với bà thích lắm vì tối nào Hằng cũng được bà kể chuyện cho nghe. Bà bảo ngày xưa nhà nghèo, bà đi học chưa đọc thông viết thạo đã phải thôi mà sao bà biết lắm chuyện thế? Ngủ với bà, Hằng còn rất vui vì em được quạt mát cho bà. Việc này, Hằng biêt làm từ ngay tối đầu tiên cơ đấy. Tối đó, thấy bà vừa mải kể chuyện lại vừa phải luôn tay quạt, Hằng đã giành lấy chiếc quạt, bảo bà:

- Bà để cháu quạt cho! Bà vừa kể vừa quạt thế thì mệt lắm!

Bà cười sung sướng và nhường ngay cây quạt cho Hằng. Nhưng quạt đâu có dễ, Hằng vừa quạt tí tẹo đã thấy mỏi tay. Em chuyển sang tay kia cũng lại mỏi. Nhưng thương bà, em quyết không trả lại quạt cho bà. Lát sau, Hằng thấy díp mắt lại, tiếng bà cứ nhỏ dần, xa dần rồi chìm vào giấc ngủ.

Sớm sau, Hằng hỏi:

- Tối qua, bà ngủ có ngon không, hả bà?

- Nhờ có cháu quạt cho, bà ngủ ngon lắm!

Bà mỉm cười nói thế khiến Hằng vui sướng lắm. (Em đâu biết, khi em rời cây quạt bà đã lấy lại ngay và phe phẩy mãi cho em mát đến tận khuya rồi bà mới chợp mắt). Từ đó thành lệ, tối nào, Hằng cũng quạt cho bà để bà kể chuyện cho Hằng nghe và để bà ngủ ngon giấc.

*

Hôm máy lạnh lắp xong, đi học về Hằng vào ngay phòng ngủ của bố mẹ em thử xem. Căn phòng tràn ngập ánh sáng xanh dịu mát ơi là mát. Tiếng máy gắn trên tường chạy rì rì như tiếng ru êm ái. Hằng chạy tìm bà, khoe và bảo bà:

- Tối nay, bà cháu mình sang phòng ngủ có máy lạnh, bà nhé!

- Mình cháu thôi! Bà già rồi, bà sợ hơi lạnh của máy lắm!

- Ứ ừ! - Hằng nũng nịu - Thế thi cháu không được nghe bà kể chuyện nữa à?

Bà cười hiền hâu:

- Bà sẽ kể cho cháu nghe khi khác mà!

Tối đó, Hằng đành phải chia tay không ngủ cùng bà. Nhưng không hiếu sao, nằm trên chiếc giường đệm vừa êm ái vừa thơm mùi hương táo trong căn phòng mát mơn man mà Hằng khó ngủ quá. Nghe hơi thở của bố mẹ nằm hai bên, Hằng biết bố mẹ đã ngủ ngon lắm. Em nhắm nghiền mắt lại nhưng hai mắt em cứ chong chong. Tiếng máy trên tường vẫn chạy rì rì nhưng nó không còn êm ái như tiếng ru nũa mà nó làm cho đôi tai hằng cứ ong ong như đang bị ai bít lại. Em nhớ tới bà và thấy thương bà quá. Ở đây mát thế này mà em còn chưa ngủ được thì ngoài kia, không có em quạt cho, bà sao mà ngủ nổi. Em cựa mình muốn ngồi dậy.

- Minh Hằng, con chưa ngủ à? - Mẹ chợt tỉnh và âu yếm hỏi:

- Mẹ ơi! Mẹ cho con ra ngủ với bà. - Minh Hằng nói nhanh và bật người lên.

- Con bảo thích ngủ ở phòng lạnh cơ mà?

- Vâng! Nhưng...nhưng...con thích ngủ vói bà hơn cơ!

Mẹ hiểu và nhẹ nhàng dẫn em ra phòng bà. Đúng là bà chưa ngủ được thật! Vì Hằng chưa kịp gọi thì đã thấy bà bật tung cửa ra và lập cập cúi xuống, giơ tay ôm chặt cháu vào lòng. Hinh như Hằng kéo đầu bà áp sát vào mặt mình, ngọt ngào nói như vân thường dỗ dành em búp bê:

- Bà ơi! Cháu sẽ quạt cho bà ngủ ngon đây!

NGUYỄN BÀNG