Trăng côi cút lạc mình nơi đất lạ
Ngóng quê xa mùi khói quê nhà
Chiều bảng lảng nghé lạc bầy gọi mẹ
Dòng sông nào tít tắp bãi phù sa
*
Thèm da diết tiếng gà trưa hiên vắng
Bướm vờn bay dây bầu bí trổ hoa
Hoa khế tím soi mình bên bóng nước
Nụ cười tuổi thơ ẩn hiện nhập nhòa...
*
Nghe thương quá câu dân ca ai hát
Quê hương ta mưa nắng chỉ hai mùa
Bao vất vả cũng nên mùa khoai sắn
Khói lam thơm ấm áp cả mưa chiều
*
Mây lạc xứ trôi về đâu hối hả
Nhắn dùm ta nỗi nhớ thương xa
Chiều rét mướt chợt buồn con cúm núm
Phía hoàng hôn khản giọng gọi quê nhà...

TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)