Tôi biết bạn ở đó

Như lúc bài thơ nở trứng trên đồi hoang

Đôi mắt chúng ta như con chim điên đang hát một bài ca của lá ma.

 

Chúng ta ít bạn

Lẻ loi

Thức trắng để thấy tóc bay ra khỏi cái đầu bướng bỉnh 

Trán dồ 

Như con cá da nhám sần gân nổi đen u ám dọc ngang lũng đồi

Ta 

Là 

Loài

Sâu răng chột mắt

Những ngón tay thèm gõ chữ.

 

Buổi sáng thả những con diều giấy mực

Rớt những giọt than mưa.

 

Trong bộ não không ngừng thổ huyết

Nếu không cơn điên sẽ an lạc.

 

Tôi biết bạn ở đó

Như tôi

Đang viết...