nhớ Phạm Ngọc Lư

tài hoa chi lắm một thời

rồi như hoa cỏ tơi bời tháng năm

một mình hồn chắc lạnh căm

cô đơn bóng chiếc bạn nằm với trăng

 

thôi thì mây trắng giăng giăng

biên cương hành* với nhang trầm bạn đi

phẩy tay còn lại những gì

hóa ra vàng đá vô nghì vô chung

 

còn chăng giun dế muôn trùng

buồn sênh phách gõ bập bùng trống chiêng

bạn về hồn có linh thiêng

thì thơm nắm đất cuối miền lãng du

 

sẽ rồi còn lại thiên thu

câu thơ bạn gửi mộng mù dốc cao

chiều nay mưa tạt gió trào

cánh phù dung gãy phương nao chưa tàn...

 

nguyễn minh phúc

* một bài thơ nổi tiếng của Lư