Lồng lộng trời xanh, nghiêng ngữa một góc nhìn

Người đàn bà trong chiều, ngồi cắn môi bật khóc

Bươn trãi dọc ngang suốt một đời, giờ một mình cô độc

Bật ti vi lên cho có tiếng người, mà day dứt hóng tin

                               *

Mùa xuân trôi êm, trong vườn bóng nắng vờn lay

Cánh hoa dại nở bừng, tiếng con chim gì thảng thốt

Sống lại một tuổi nào, mà tháng ngày thui chột

Với những nỗi niềm, quẩn rát đắng cay

                               *

Những nếp gấp cuộc đời hằn sâu dấu vết dùng dằng

Của một ngày xưa với bao điều có thể

Đã lưỡng lự dặm bồi, đắn đo quanh co như thế

Để nắng nhạt phai chiều xuân chảy loăng quăng

                               *

Sao lại bắt người giống như mình, để làm đúng ý của mình

Hãy thử là người khác, để hiểu vì sao họ đã làm như vậy

Luẩn quẩn chuyện muôn đời mây bay, nước chảy

Tất bật tháng ngày, những lao nhọc mưu sinh

                               *

Lấp lững, bên vườn hoa trái vẫn xanh tươi

Người đàn bà cuốn chiều xuân tan trong gió

Cánh cổng khép hờ và thương yêu còn để ngỏ ...

Nước mắt đã lau khô, trong suốt một phận người