Trở mình

nghe đêm rơi

tiếng gió mưa như tháng mười nức nở

như...

lòng ta bốn bề gió trở

lạnh rơm rớm vào hồn, ngâm ngấm vào tim

bầy giun dế lặng im ôm nhau trốn ngủ

ca hát tầm này

đâu kéo được trăng lên!

vụn tiếng gió, nát tiếng mưa bên tiếng lòng rạn vỡ

vòng tay ôm lấy mình

có ấm được, đêm ơi?

 

Trở mình

đêm dài hơn tiếng thở

mưa phách nhịp đều rồi mà giun dế chẳng hòa ca

trang sách úa lẫn bộn bề câu chữ

cạn mực, khô ngòi

nhàu nhĩ giấc mơ vẽ bao nhiêu vòng vẫn trắng

lặng yên vuốt bóng mình

nhòe quá nửa cơn say.

 

Giật mình

đêm sâu hơn khúc nhớ

tiếng thạch sùng rơi chạm tay vụn vỡ

giọt đêm sầu

tích tích lạnh càng sâu

gió cứ dấu vào đêm bao nhiêu điều ai rõ

tựa tay gối lòng mình

đêm thinh lặng một bên.