Khi tình yêu đó, không còn thuộc về ta nữa

Sao cố ăn thua níu kéo để làm gì?

Dẫu cháy bỏng một ẩn tình chan chứa

Đem nổi khổ của mình, làm khổ người khác mà chi

                        *

Lời đã nói và cũng đã tan theo nước mắt

Ta xa nhau, bỏ lại dỡ chừng

Một dĩ vãng mượt mà, trở day quánh đặc

Đã vô tình băm vỡ nát, phía sau lưng

                        *

Năm tháng nồng cay, oằn cong vọng tưởng

Không biết nỗi đau này, sẽ giấu ở đâu

Trong đôi mắt thẳm sâu hay trong tiếng cười gắng gượng

Gió trăm năm, thổi loạn những cơ cầu ...

                       *

Ta chấp nhận, nếu điều đó sẽ giúp cho em hạnh phúc

Lặng lẽ bến đời, những buông thả, chạm sâu

Một ánh sao sa, một vầng trăng đục

Đồng vọng mơ hồ, thôi chấp chới từ lâu ...

                        *

Đêm sẽ trôi qua, cầu cho giấc mơ của em ở lại

Lời thì thầm, chạm vỡ vết long đong

Loang trong gió, dấu tình nào vương vãi

Biết chỉ hư không, sao cũng nặng trĩu lòng

Lê Thanh Hùng