tôi lớn lên từ thành phố 
những cánh tay dang ra sâu hoắm buồn trong chiếc nón lá rách bươm 
chỉ đựng lá vàng và ngọn đèn xanh đỏ 
tôi chẳng biết 
con trâu ăn cỏ, con bò ngủ đụm rơm
có hay không ánh trăng soi bến nước?
tôi chẳng biết 
ai là cô lái đò sông vắng với câu hò nhàn hạ 
trong những toà nhà trọc trời
trắng xoá 
khi viết về tuổi thơ 
ngập ngừng 
cánh cò hình chữ V 
làn khói lam chiều 
nhập nhoạng 
tôi chẳng viết nổi!
ai cũng bảo trăng 15 
đẹp như thiếu nữ
đó là lời thêu dệt!
tôi chỉ thấy ngọn đèn pha lê, đèn xe, đèn đường, đèn bàn học... 
tôi lớn lên từ thành phố 
và bài văn tả cánh đồng vàng bông lúa có phảng phất rạ rơm
là bài viết trừu tượng nhất 
vắt kiệt cùng tôi!
tôi lớn lên từ thành phố 
ông mặt trời chẳng biết cười 
trăng nhoè nhãi nhệch nhạt 
bụi đường và còi xe thay cho tiếng trâu, tiếng bò, tiếng chèo khua nước hay một thảo nguyên xanh
tôi lớn lên cùng thành phố 

thành phố buồn như chiếc lá rơi. 


11/2018

Trần Đức Tín