Cánh võng xuân thì trễ tiếng ru

Đong đưa tao, lời ru loạn nhịp

Khẳng khiu hương, đời hoa cuối liếp

Nở sáng bừng trong nắng mùa thu

                     *

Chiếc lá thẩn thờ rơi nghiêng qua

Chợt tiếng trẻ u ơ, cựa quậy

Thao láo nhìn con bê đang chạy

Lạc mẹ trong chiều hoang tái xa

                    *

Vội vàng đưa, võng đổ liên hồi

Nghe day dứt, lời ca váng vất

Ngắc ngứ chìm trôi, vờ tất bật

Một điều gì, lay động xa xôi

                   *

Miết triền xanh, hun hút chân trời

Đời rộng hẹp, mướt màu hoa cỏ

Mùa thu chợt khẽ rơi đâu đó

Trong lời ru khắc khoải buông lơi

                   *

Chầm chậm chiều đi, bóng nắng tròn

Soi ngang vách, trùng triềng nắng quái

Như đẩy đưa nỗi niềm ái ngại

Gửi cho người một vết môi son ...

          Lê Thanh Hùng