Khi nắng sớm

xua sương mờ bảng lảng

ngày đi ra

từ đáy mắt em buồn

sau rèm mi

có khoảng trời náo động

sau môi cười

bão tố đời riêng

khi cơn gió

thổi lìa cành chiếc lá

đời xanh trong

vương vết úa vàng

sợi thời gian

níu kẽ tay năm tháng

vệt chân chim

đáy mắt hốt hoảng sầu.

 

Khi mây tía

đuổi về rừng trốn ngủ

chim thiên di

còn lang bạt chưa về

đốt lửa ấm

không xua đời lạnh nhạt

rượu cay nồng

không ấm được thề xưa

khi son phấn

chẳng đánh lừa tuổi tác

cười chi anh

nhăn nhíu mắt mi rồi

lời yêu thương

đượm đượm vị mồ hôi

có che nổi

nửa đời cụm rụm?

Hải Điểu -