Uống cạn lòng mình trăng cứ cao vời vợi

hoa văn đêm vẽ vào mắt nỗi gì?

đừng soi

em biết hồn mình có bao nhiêu điều vội

tiếc rẻ tháng năm

mi vẫn mi xưa

lối nhìn không hẹn nữa

vô định ngõ về

vịn cơn gió mà say

vệt nào chất chứa bao nhiêu ưu tư mỗi lần ngẫm rồi lặng thinh không nói

chực một giọt âm u vỡ toác tị hiềm.

 

Nơi cơn gió ẩm ương trách mùa ngủ quên trên nỗi nhớ

núi hờn mình nên tội

để xác xơ trôi đi từng vạt cay nồng

nhấp ngụm cà phê nghe chiều nghiêng lưng gió

buốt giá nào không nhói nữa tim đau

mình về đi

bên hông đời nhuốm bạc

nghe dư âm thả giọt ư hừ.

 

Nhìn xem đáy mắt em từ khi nao hiện lên bao vết rạng

vệt nào tự dỗ mình đau?

giun dế mỗi đêm vẫn miệt mài hát ca dẫu biết rằng người đời nghe đến chán

hỏi dùm em sao chẳng đặng đừng?

                               - Hải Điểu -