Nắng đồng bằng mướt ngọt, trên vai mềm

Hương cỏ mượt, thon thả trôi bất chợt

Ngăn ngắt tiếng cười, gió mùa chắn bớt

Reo suốt dặm dài, hoa cỏ dịu êm

                        *

Trắng một dòng sông chảy lệch vụng về

Trôi đâu mất hương xưa, bờ cát mịn

Gió giũ sóng đong đưa tình câm nín

Bốn mươi năm trãi dấu, bước đam mê

                        *

Bốn mươi năm, tìm lại một câu thề

Rơi vương vãi trong đồng sâu thưa vắng

Gió chướng buồn hiu, sẽ sàng giọt nắng

Chập chờn trôi trong ảo vọng lê thê

                          *

Em cũng quay người trong nắng, như xưa ...

Nón lá che nghiêng, ngập ngừng tiếng vọng

Trên đồng gió, luá dập dờn đánh võng

Thả rơi chiều bên bóng nắng nhặt thưa