Em và bóng chiều, tựa hồ đồng lõa

Buột hồn anh trong vết nứt thời gian

Khi vệt nắng, chớm đầu thu lấp lóa

Trong khói sương xa, vờ vĩnh mơ màng

                       *

Em rối rít, bên bến đời buông thả

Đánh rơi tình trong xa vắng, kẽ tay

Lơ đễnh bước, trên đường quen dấu lạ

Có điều gì, mà mắt biếc mờ cay?

                       *

Em trộn lẫn tình anh trong chiếc lá

Vội vàng rơi đâu đó, dưới hiên nhà

Dẫu đã biết dặm đường xa, trăm ngã

Đau đáu nỗi niềm, nắng mới vờn qua

                      *

Yêu và giận, quẩn chiều vàng, như đã ...

Lặng lẽ quên, điều gì đó rất xa

Chợt cuống quýt, em tình treo vội vã

Hững hờ rơi, chiều nhơ nhẩn trượt qua