Ngược dốc già tìm lại ngày thơ

Thương nhớ vừa đi vừa buồn xa vắng

Phượng đã nở trên tà áo trắng

Mắt xoe tròn không biết phải yêu không

 

Chắc tại ngu ngơ nên chẳng hiểu được lòng

Như bài tập...điểm mười luôn ẩn số

Đường sẽ rộng sau chênh vênh gian khó

Cái chữ cũng hiền nhưng thật tài hoa

 

Ngày bắt đầu từ tiếng kẻng đi ra

Sách vở theo em tươi cười đến lớp

Cô giáo vùng cao nào cũng đẹp

Đi trong sương

Trong hoa lá hòa đàn

 

Những mái đầu xanh

Bí ẩn của rừng

Chân chất thật thà như mầm cây ngọn cỏ

Không có gì lại có nhiều thương nhớ

Thương nhớ khơi nguồn cho những tình ca

 

Không đến trường thì đến xóm xa

Cũng cấy cũng gieo cùng bản làng buôn sóc

Bài học mở ra từ hạt thóc

Đố em...nhỏ nhoi sao nuôi đủ muôn người

 

Hạnh phúc biết bao khi nhận được tiếng cười

Dẫu ánh mắt hay nụ cười bẽn lẽn

Ai bảo núi rừng không e thẹn

E thẹn thật thà

E thẹn hồn nhiên