... thôi về đi đường trần đâu có gì (TCS)

những sớm mai buồn thức dậy

soi nhìn tóc bạc trong gương

chợt nghe một trời tê tái

thấy đời là những mù sương

 

hóa ra cõi trần mê ảo

trăm năm thoáng chốc phận người

nửa đời mù thân cơm áo

nửa đời còn lại phù hư

 

thì ra mây trời bay mãi

gió giông phủ kín đời nầy

đường trần đôi khi nhìn lại

đã tràn một kiếp cỏ cây

 

có khi tưởng hình là bóng

phù du mà ngỡ muôn trùng

hay ra cuối đời vỡ mộng

bọt bèo đã ngút mê cung

 

cố tin nẻo về xanh cỏ

hoa thơm hồng nụ xuân thì

hay đâu trầm luân bụi gió

kiếp người bội bạc mê si

 

bên kia dốc đời hoạn nạn

vô tình níu giọt sương mai

đôi lần về khuya uống cạn

chén sầu hiu hắt tàn phai

 

đường trần chân đi mê mải

buông tay hết một kiếp người

hình như có người đứng đợi

bên mồ nhang khói mờ trôi ...