Này gió ơi!

chậm chút

vội gì cuốn quýt đuổi nhau xuống bể lên ngàn lang thang bãi bờ vô tận

ghé lại bên thềm, hong vạt nắng đòng đưa

nhặt câu hát rơi giữa chiều vụn vỡ

từng hạt kết vòng

cài khóm tương tư lên tóc

ngỡ thu tàn, lá úa tựa chiêm bao.

 

Nhạt màu đêm sâu

nỉ non tiếng dế

trăng hạ huyền cố tình rơi khẽ

em đâu phải nhân tình, anh cố vẽ mà chi?

đi...

về phía bên kia giấc mơ

có nụ thanh xuân ngậm sương mai chực nở

gió đa tình, ve vuốt nửa trăm năm.

 

Này gió ơi!

chờ chút

tia nắng sớm hôm qua để quên giọt sương trên mi mắt

mây tía đi rồi

ai lau giúp mùa trôi

câu hát vỡ tan chiều qua không ai nhặt

lá dỗi, thu hờn

em đâu phải tình nhân!