*Chợt nhớ cô gái trong truyện “Trên Đồi Sương” của tôi.

1-Tôi từng mơ được ngủ dưới một đồi hoa

Nơi có người con gái trong bức tranh huyễn hoặc

Nàng tiên nữ ngủ say giữa mùa đông chợt thức giấc

Khi tôi viết câu cuối cho chuyện tình“Trên Đồi Sương”

Chàng họa sĩ tìm em loanh quanh

Khắp Đà Lạt khắp mọi cung đường

Ôi đóa dã quỳ của tôi em lạc loài ở nơi nào thế

Trong cổ tích sao chưa từng nghe ai kể

Leo bao dốc tình sao tôi cũng chẳng thể tìm ra

Hoa trải vàng núi đồi – Hoa trải vàng suốt thung xa

Trong sương sớm từng nụ hoa có trở mình se sẻ

Để khoe sắc trong một ngày cuối đông nắng vàng rực rỡ

Dẫu ngày mai chỉ còn lại nhưững cánh hoa tàn úa

Cũng cam lòng chờ đợi một mùa sau.

 

2- Xin cho tôi hôn từng cánh hoa dã quỳ

Dẫu biết đó chỉ là giấc chiêm bao

Dẫu lắt lay trong nắng sớm mưa chiều và từng đêm trở gió

Vẫn thấy em ngụ trong tim làm tôi ngạt thở

Khi xe vừa lăn qua Liên Khương, Đức Trọng, Di Linh

Khi xe vừa cắm cúi xuống đèo Bảo Lộc, Đèo Chuối

Đem tôi về lại đồng bằng gió bụi mênh mông

Ôi cánh đồng hoa dã quỳ vẫn nở suốt mùa đông

Và mái tóc em dịu dàng trong chiếc khăn quàng cổ tím

Hãy giữ giùm tôi từng sắc hoa màu nhớ

Hãy giữ giùm tôi từng ánh mắt dịu hiền

Hãy giữ giùm tôi từng mùa đông cao nguyên

Và hãy ngủ yên trong lòng tôi tình yêu em nhé

Và những mùa hoa dã quỳ ngàn năm thầm lặng.

Đà Lạt - Sài Gòn  11/12/2020