Trống hoác chìm trôi, nỗi nhớ xa xôi

Con sóng bạc, cuốn bờ đêm lặng lẽ

Hạt cát quê mùa, trở mình xoay nhẹ

Chợt lung linh, tỏa sáng góc chân đồi

                        *

Bến ngày xưa, từ nơi đó em đi

Bỏ quên lại một bãi bờ cát trắng

Gió như ru, hàng phi lao đứng lặng

Lời ca buồn, gượng gạo vết tình si

                        *

Biết trăm năm, còn đọng lại điều gì?

Ở nơi ấy, có khi nào em nhớ

Trong nắng chảy, đổ loang chiều gãy vỡ

Một ngày xưa, lấp lững bước em đi ...

                       *

Buổi bình minh, còn mờ tỏ mặt người

Đăm đắm đứng khép mình bên cửa sổ

Gió biển gọi, héo hoàng hoa mấy độ

Bên bến sông xa, ăm ắp tiếng cười

                        *

Lững lờ trôi, dòng sông cũ dịu dàng

Nỗi nhớ xoay ngang, tươi trong đằm thắm

Anh, một thuở, nay mắt mờ chân chậm

Vẫn dung dăng ngồi, lắng đợi mùa sang ...

                                            Lê Thanh Hùng