Như là hạnh phúc


Thiên đường

Hạnh phúc đơn sơ

Đẹp sao cho hết ước mơ đang bày

Chim khôn vừa hót vừa bay

Người thưa để khó bàn tay liên phòng

 

Võng xuân ru lại ngày hồng

Chẳng yêu lại nhớ người không nhớ mình

Giá như nỗi nhớ là tình

Thì đâu có nhớ một mình nhớ ơi

 

Ruộng sâu đồng trũng nắng trời

Em như cơm áo làm vơi nỗi buồn

Không mùa rơm vẫn là rơm

Môi còn phong nhuỵ còn thơm đôi bờ

.

Mảng màu quê 


Đã qua rồi

Nước mặn đồng chua

Núi vẫn núi mà chim quên về núi

Lúa bát ngát đồng

Mùa không có tuổi

Đẹp như duyên bao mái tóc đang thì

 

Chờ trăng lên

Môi mắt giã xay

Thương cái cối đã thành quá vãng

Quá vãng là thơ còn nguyên chỗ đứng

Con mèo mà trèo cây cau

 

Mãi bên nhau dù lắm cơ cầu

Vẫn bay áo dù cầu tre lắt léo

Con sáo ru êm

Thuyền lên em kéo

Thẹn thùng trăng kẽ lá mơ màng

 

Mùi quê hương là mùi lúa vàng

Màu sông núi  là màu nắng ấm

Trai gái chung làng chung luôn lạ lẫm

Cau trầu mối mai

 

Xưa thì xưa

Vẫn lược giắt trâm cài

Điều yêu thích lẽ nào tôi không thích

Ba vòng nguyệt

Ba vòng tuyệt bích

Đẹp ngời ngời chiếc áo bà ba

.

Thư về miền nhớ


Hỏi em

Ngoài ấy có còn mưa

Có còn thương nhớ tới người xưa

Xa quê đau buốt hồn lưu lạc

Thương lắm em ơi nói sao vừa

 

Còn ai chờ đón lúc anh về

Ngắm chiều mây xoã tóc lê thê

Ngắm chiều mây vẽ ngàn hoa đẹp

Lỡ bước chân đi

Ngại bước về

 

Có mùa chinh chiến đã xa xôi

Áo màu khoe thắm phố đông vui

Nước sông Thương hai dòng chung một

Trong đục vơi đầy góp sức khơi

 

Em có còn thương nhớ hôm qua

Mái trường và lớp bạn bè xa

Lem xanh trang viết buồn lưu bút

Phượng đỏ rơi rơi xuống lệ nhòa

 

Nhắn nhủ gì thêm nữa không em

Xa bầy giong ruổi mỏi cánh chim

Nên thơ chỉ có yêu và mộng

Mỗi em thôi

Anh mãi kiếm tìm