NGHE TIẾNG ĐÊM RƠI

 

Trở mình

nghe đêm rơi

tiếng gió mưa như tháng mười nức nở

như...

lòng ta bốn bề gió trở

lạnh rơm rớm vào hồn, ngâm ngấm vào tim

bầy giun dế lặng im ôm nhau trốn ngủ

ca hát tầm này

đâu kéo được trăng lên!

vụn tiếng gió, nát tiếng mưa bên tiếng lòng rạn vỡ

vòng tay ôm lấy mình

có ấm được, đêm ơi?

 

Trở mình

đêm dài hơn tiếng thở

mưa phách nhịp đều rồi mà giun dế chẳng hòa ca

trang sách úa lẫn bộn bề câu chữ

cạn mực, khô ngòi

nhàu nhĩ giấc mơ vẽ bao nhiêu vòng vẫn trắng

lặng yên vuốt bóng mình

nhòe quá nửa cơn say.

 

Giật mình

đêm sâu hơn khúc nhớ

tiếng thạch sùng rơi chạm tay vụn vỡ

giọt đêm sầu

tích tích lạnh càng sâu

gió cứ dấu vào đêm bao nhiêu điều ai rõ

tựa tay gối lòng mình

đêm thinh lặng một bên. 

 

ĐÂU PHẢI TÌNH NHÂN

 

Này gió ơi!

chậm chút

vội gì cuốn quýt đuổi nhau xuống bể lên ngàn lang thang bãi bờ vô tận

ghé lại bên thềm, hong vạt nắng đòng đưa

nhặt câu hát rơi giữa chiều vụn vỡ

từng hạt kết vòng

cài khóm tương tư lên tóc

ngỡ thu tàn, lá úa tựa chiêm bao.

 

Nhạt màu đêm sâu

nỉ non tiếng dế

trăng hạ huyền cố tình rơi khẽ

em đâu phải nhân tình, anh cố vẽ mà chi?

đi...

về phía bên kia giấc mơ

có nụ thanh xuân ngậm sương mai chực nở

gió đa tình, ve vuốt nửa trăm năm.

 

Này gió ơi!

chờ chút

tia nắng sớm hôm qua để quên giọt sương trên mi mắt

mây tía đi rồi

ai lau giúp mùa trôi

câu hát vỡ tan chiều qua không ai nhặt

lá dỗi, thu hờn

em đâu phải tình nhân! 

 

TÌM NHỮNG GIẤC MƠ

 

Gõ cửa giấc mơ đêm qua

mộng mị bình minh không đáp trả

tiếng thở dài trong đêm

đến bây giờ vẫn dài ra hối hả

gác tay

tia sớm mai gọt đau từng nếp lá

trăn trở ngày

nào hong được ưu tư

hiện thực giọt mồ hôi vẫn lăn dài trên má

thủy chung một chén mặn oằn.

 

Gõ cửa giấc mơ em

còn thấy gì

ngoài hoang vu bụi áo cơm in vệt hoen mờ ảo

đêm cứ giấu, tới tận cùng buốt giá

sợ năm tháng vô tình

đào sâu hơn vệt chân chim đáy mắt

sợ cái nhìn chẳng tròn vẹn ngày sau.

 

Cố lục tìm trong những giấc mơ đêm

âu lo như tháng năm bồi thêm lớp lớp

đêm gom hết phần mình

giấu nhau sau giấc dài mộng mị

dỗ dành một nỗi lo toan

mà gối mộng cứ trùng trình

khắc khoải

qua hết đêm đen

liệu có thấy ráng hồng?

                     - Hải Điểu -