Đi qua thời con gái


Này em, hãy lắng nghe

Lời thì thầm vụng dại

Trôi qua thời con gái

Hoa cúc vàng chở che

              *

Đâu tận cùng mùa thu?

Hoài mong, trong gió bấc

Xốn xang và tất bật

Chìm trong dấu sương mù

              *

Có còn nhớ không em?

Dốc cát trôi dốc nắng

Chói chang chiều sâu lắng

Thư tình vội mở xem

               *

Sấp ngữa đời, hồn nhiên

Đi qua miềm hoan lạc

Mắt xanh tròn, ngơ ngác

Dung hợp cõi vô biên

               *

Se thắt, một tuổi nào

Đẩy đưa điều mong muốn

Trôi qua thời xuân muộn

Còn vương đọng, ngọt ngào ...

  

Nắng chiều thu


Chiều son rỗi

Một mình

Ngồi vin nắng

Nỗi niềm xa

Tím ngắt cả hoàng hôn

Chợt chiếc lá

Rớt

Thu vàng

              phẳng lặng

Sóng lòng

Ai

Vun đổ

              Dập dồn ...

 

Ngày mới một góc nhìn


Đã đổi rồi mà chưa thấy cái cần phải mới

Vẫn cứ đang tìm, cái tìm xong thì chưa thật sự cần

Trong cuộc sống bốn bề vây đợi

Ngổn ngang chiều xa nắng chảy châng lâng

                           *

Ngồi thao lao, những chuyện gì xưa cũ

Khê đọng quẩn quanh đâu đó một góc nhìn

Sao không bứt phá, để bước qua điều ẩn dụ

Tự làm mới mình trước đi, rồi cố kết lại một niềm tin

                            *

Để bình thản tự tin, đối diện với nỗi niềm rạn vỡ

Chộn rộn chiều hôm, bên chiếc bóng đổ dài

Loay hoay những vui buồn, chuyện vay công mượn nợ

Trong suốt một đời, vẫn đau đáu tương lai

                            *

Mỗi ngày trôi qua, cái mới đến ùa tràn choáng ngợp

Không theo kịp, thì đứng qua một bên, đừng bẳn hẳn hoài nghi

Thế sự thăng trầm, thất bại, thành công hằn lên từng lớp

Như nắng chiếu vô tư trên cỏ đương thì

                            *

Vẫn biêng biếc sắc mùa đi vương vãi

Góc cạnh gì cũng phai tàn, trong cuống gió thời gian

Khi mình đã bước qua thời non tơ vụng dại

Thì cần tỉnh táo hơn, trước những chuyện sang đàng ...

          Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Bình Thuận