SÁNG 
Ly cà phê sáng nghe đầy tạp âm xô bồ 
Mưu sinh kéo lê những phận người xuôi ngược 
Hối hả lao thân vào ngõ đời đen trắng 
Người người bỏ quên một tiếng chim lảnh lót gọi bình minh.
 
CHIỀU 
Nắng mệt nhoài bên những gương mặt rệu rã 
Giọt mồ hôi chua chát phá vỡ giấc mơ ủy mị  
Cơm áo mang những đôi chân chiều nặng trĩu 
Mắt bất chợt thèm ngọn khói đốt đồng thuở còn thơ.
 
ĐÊM 
Khi phố thị muộn mằn còn chưa đi ngủ  
Giữa  tiếng người rao bán va vấp vào đêm 
Vầng trăng vẫn soi mặc dòng người xô đẩy  
Không ai thèm một tiếng cuốc gọi đêm.