Ngụ ngôn của dế

Dế con đội gánh từng sợi đêm
Treo ngược thời gian
Rao rảo những bước cao vô vọng
Khản cả vầng trăng

Có nghe thút thít từ trong lòng đất
Tiếng xưa trở dạ lót mềm bóng mây
Dế con lốc vào lũ ăn mày
Vỡ lòng bài đồng ca
Khai nhịp thời không gian

Nơi tồn tại những ý nghĩ phù du
Có thể nẩy ra chân chân cần mẫn
Tay tay lùi lụi trong tĩnh tĩnh động động
Vêu vao mũi mũi mắt mắt
Sự sống hình hài ngón ngón thon thon
Be bé hòng họng

Cuộc chiến bản năng mất mất còn còn
Chùng lên những linh hồn vếu váo phù du
Treo ngược sợi đêm
Dế con lui cui từ trái tim thoát hiểm

Khi bình minh đo đỏ
Dế con chưa nghĩ được điều tối tăm tội vạ
.
/
.
Sự sống của thơ

Bốn mùa thơ
Hì hục... Hì hục... Hì hì... Hục hục...
Bươn bả những làn nắng cuối ngày
Hồng vào bàn tay mở úp nụ cười
Tẩy trần từng hơi thở hì... hục...
Tôi nghĩ về sự sống của tâm hồn
Nơi dấu lặng của thơ

Có lẽ ngọn nguồn thơ
Khởi nhịp sinh sôi của cỏ cây
Chắt chiu từ hồn của đất
Nuôi dưỡng từ bầu vú của Mẹ
Và thở bằng đống lửa chiến tranh

Khi trái tim thơ bỏng rát
Đất trời côi cút mùa trăng
Những đứa trẻ nhìn đôi mắt khát thèm sự sống
Chiến tranh bùng nổ. Niềm hạnh phúc bỏ quên trong hang núi
Tôi lại nghĩ về sự sống của thơ
Nơi dấu lặng của tâm hồn

Những người lính cũ trở về
Chất chồng số phận lên bàn cân
Đắn đo sự sống của hàng vạn trẻ con cơ hàn
Thế sự sinh ra ngữ ngôn dị tật
Di chứng bắt đầu từ tầm nhìn của thơ
Như nỗi đau ném vào cổ tích nhân loại.
.
/
.

Lu Lu

Đêm qua
Con chó Lu Lu ru rú ngọn gió độc mộc

Khối âm thanh được đúc bằng ống khí nhòn nhọn
Nhưng chẳng ai dám chĩa vào khu bảo tồn đồng tiền tiếng nói

Mặt trăng gối mộng
Lu Lu mang giấc khuya bên lề hoang mang

Âm thanh vữa ra từng khối đá trắng dã
Lời nói khống hu hú những linh hồn bảo tàng

Đêm nay
Con chó Lu Lu cũng ru rú ngọn gió độc mộc

Chiếc mặt nạ bày biện những hợp âm át giảm
Khiến Lu Lu nhảy khỏi cái bóng nó rùng rục linh cảm

Những sợi đêm chằng bẵng rung lên
Nhưng chẳng ai dám đóng cửa khu bảo tồn đồng tiền tiếng nói

/