Chiều về

 

Đạp guồng xua nước xong về

Lũ dừng bước trước con đê chống càn

Câu cười nhẹ gánh gian nan

Thương qua ánh mắt giải oan tay vòng

 

Thênh thênh nước chảy lên đồng

Bên em nước hoá thành dòng tâm tư

Nhanh tay đã hoá ca từ

Thắp lên ngọn lửa từ thư thái lòng

 

Qua cầu hỏi lý cây bông

- Sao con sáo

  đã sổ lồng

  chưa bay

- Lớn khôn từ ổ đất này

Nặng ơn dù chỉ một ngày cưu mang

 

Tàn chiều thương nắng dần vơi

 

Đến làm sao được ngày xưa

Đến làm sao được lúc chưa biết gì

Con đường nào để ta đi

Hành trang vô thức quên ghi thành lời

 

Đã sông thì phải lở bồi

Đã tình sao chẳng khóc cười xót xa

Con đường đi tới hôm qua

Đồng khô cỏ cháy thay hoa học trò

 

Gặp em trong câu ai hò

Lý chiều con sáo đưa đò trăng đi

Xa ngày khép cửa tà huy

Qua cầu giữ áo cài khuy mộng thường

 

Lý chiều chiều

 

Ngọt ngào câu lý đò đưa

Dài lưng tốn vải nắng mưa chạnh lòng

Thương thầm

Trách lý cây bông

Không dưng sao sáo sổ lồng bay xa

 

Thắp trời cây hạ bung hoa

Hàm ơn cày ải mưa sa nắng bồi

Nước đi nước lại về trời

Nước ra biển cả nhớ thời suối khe

 

Phan Thành Minh