một đời dong ruổi

đôi bờ gió xiêu

buổi về tiếc nuối

tôi đã như chiều

 

buồn không hỡi gió

đôi hàng kinh thư

nghe lòng chợt ngộ

chỉ là phù hư

 

buồn không hỡi sóng

trôi mãi mịt mùng

có người mỏi ngóng

một lời cáo chung

 

trái tim ngưng đập

năm tháng phai tàn

buồn trôi nắm đất

rơi ngoài nghĩa trang

 

khuya về như bụi

thở khói muôn trùng

có người mắt nuối

chạm đời hư không...