Sáng tác thơ văn

Phận đời (Diệp Linh)

Phận đời (Diệp Linh)

 Chị Tươi ngồi trên chiếc giường tre chỏng chơ, trên mặt thể hiện nét căng thẳng. Chị suy đi tính lại, quay sang xem tờ lịch trên vách nhà. Thì ra chị đang tính ngày sinh Chi,  đứa con gái lớn của chị

 

Vọng tiếng piano chiều (Nguyễn Minh Phúc)

Vọng tiếng piano chiều (Nguyễn Minh Phúc)
mây tràn chiều khẽ khàng buông
âm mê dạo khúc thu buồn hoàng hôn
với tay cầm đám mây vờn
mùa vàng lãng đãng ru hồn ngất ngây
 

Nhà văn và cái máy tính (Ngô Thị Học)

Nhà văn và cái máy tính (Ngô Thị Học)

Tôi ngóc đầu dậy sau một hồi lâu. Hôm nay, trời hưng hửng nắng to hơn ngày qua, cái chăn, cái quần áo để trong nhà dài ngày còn mốc, đem phơi nắng là khô nhanh. Và cứ thế, cũng phải mất nửa khoảng thời gian cho một lần đem sào ra phơi quần áo

 

Không đề (Lê Hứa Huyền Trân)

Không đề (Lê Hứa Huyền Trân)

 Gốc rễ ỷ mình là cội nguồn của hồi sinh...
 Nên quậy quọ thân cây bò dài phô mình trên đất
 Cũng như Anh ỷ mình là tim Em
 mà cho phép mình mang đông về cho đôi mắt Em

 

Em về thăm (Lê Thanh Hùng)

Em về thăm (Lê Thanh Hùng)

 Xếp nếp thời gian
 Cuộn tròn
 Quá khứ
 Gác bên hiên nhà

 

Trần Ngọc Mỹ - hồn thơ dạt dào tình yêu (Phan Nam)

Trần Ngọc Mỹ - hồn thơ dạt dào tình yêu (Phan Nam)

 Những ai đã đọc thơ của chị có lẽ đều có chung cảm nhận về một hồn thơ dạt dào tình yêu, bút lực dồi dào và cảm quan tinh tế trước bộn bề con chữ. Có lẽ, ở một tác giả trẻ, dành thời gian, tâm sức cho thi ca

 

Chân (Trương Hồng Phúc)

Chân (Trương Hồng Phúc)

Bóng hiên nhà dường như có nắng, tôi thoạt ngoái đầu nhìn ra. Đã lâu lắm rồi, tôi chưa được thấy ánh nắng mặt trời. Một phần vì thời tiết dạo này dầm dề quá, một phần là do tôi không đi được trên chính đôi chân của mình

 

Lạc (Lưu Quang Minh)

Lạc (Lưu Quang Minh)

Lại là chị ta sao? Cô nhìn vào dãy số lạ đang hiện trên màn hình điện thoại mình. Hay không phải... Cô đánh liều bấm phím nhận cuộc gọi. Tức thì, đủ thứ ngôn từ thô tục đay nghiến rủa xả ập vào tai cô.

 

Làm thầy người ta (Lê Hứa Huyền Trân)

Làm thầy người ta (Lê Hứa Huyền Trân)

Tôi rít một hơi sâu khiến điếu thuốc chỉ còn đương nửa, những vầng khói bao quanh rồi rơi rớt vào khoảng không. Chị ngồi trước mặt tôi xua tay cho khói mau tan, thi thoảng ho hục hặc, bờ má hơi nhô cao

 

Nắng của mẹ (Lê Minh Hải)

Nắng của mẹ (Lê Minh Hải)

Nắng của mẹ không phải nắng mà hầu hết mọi người thường yêu thích. Đó không phải là nắng mùa thu mênh mang, thơ mộng, không phải nắng mùa xuân nồng nàn, ấm áp, mà nắng của mẹ là nắng mùa hè bỏng rát, chói chang.

 

Chuyện ngủ (Đặng Xuân Xuyến)

Chuyện ngủ (Đặng Xuân Xuyến)

Vâng. Chuyện cũng lâu rồi. Ngày tôi còn bé lắm. Có lẽ bé hơn cu con nhà tôi bây giờ chừng ba, bốn tuổi. Ngày ấy, lứa chúng tôi tồ lắm, đâu khôn ranh như lũ trẻ bây giờ. Tôi là thằng được coi là ma ranh nhất nhóm nhưng vẫn nhiều ngù ngờ

 

Nỗi niềm phận cọ (Đào Thị Thu Hiền)

Nỗi niềm phận cọ (Đào Thị Thu Hiền)

Một ngày ngang qua phố thị tình cờ nhìn thấy mấy hàng thân cọ sang chảnh đứng bên đường, giữa bốn bề hoa cỏ tốt tươi của đại lộ vừa mới được khánh thành, lòng mình bỗng trở nên xốn xang

 

Tình khuyết (Kiều Anh)

Tình khuyết (Kiều Anh)

Mặt trời đã lên cao, nhưng nó vẫn nằm cuộn tròn trong chăn, lòng ôm mối suy nghĩ rối ren. Không hiểu nhà ai vừa sáng đã mở ngay bản nhạc Trịnh day dứt đến não lòng. Ừ thì nó nhớ anh.

 

Bờ lưng của má (Lê Hứa Huyền Trân)

Bờ lưng của má (Lê Hứa Huyền Trân)

 Dạo này trời trở gió, phần lo bận tết đến xuân về, phần nhộn nhịp cái học của đứa em bước vào kì mới, lưng má trở nên khọm hẳn xuống, thi thoảng lại còn ho sù sụ để ba cứ phải rạp người khi đấm khi vỗ lưng cho bớt nhức

 
 
 
12345...2930
Website được thiết kế bởi Công ty NON VN